Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Từ lúc quen Thắng, Thùy đã bị hớp hồn bởi vẻ đạo mạo, đẹp trai của anh. Gặp nhau tình cờ ở một đám cưới của người bạn, khi Thùy là bạn cô dâu còn Thắng là bạn chú rể. Tan tiệc cưới, đám bạn của chú rể mời bạn của cô dâu đi chơi. Vậy là họ quen nhau và trở nên thân thiết.

Lấy chồng đẹp trai


Hôm nhận được cái hẹn đầu tiên của Thắng, Thùy khấp khởi mừng thầm. Thắng cao ráo, nụ cười duyên dáng, vẻ đàn ông toát ra từ trang phục đến dáng đi. Hẳn đã có nhiều cô gái điêu đứng với đôi mắt sát gái này. Biết vậy nhưng khi bắt đầu hẹn hò với Thắng, Thùy chẳng thể tỉnh táo.

Bước bên chàng trai ấy, Thùy thấy mình tự tin và kiêu hãnh hơn lúc nào hết.

Mỗi lúc hẹn hò tay trong tay, Thùy bắt gặp những ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái khác dành cho mình. Cô nghĩ bằng mọi cách phải có được người đàn ông này trong đời. Thật quá dễ dàng khi Thắng cũng đồng ý chọn Thùy làm vợ. Vậy là đến lúc làm đám cưới, họ chỉ mới quen nhau chừng bốn tháng nhưng cái thai đã đến tháng thứ hai.

Mẹ từng nhắc Thùy “ mày lo coi tính nết chứ đừng để ý đến vẻ ngoài quá, đàn ông ham sắc còn vấp huống gì đàn bà”. Thùy bỏ qua lời mẹ, vì lúc này đây, Thắng đã tay trong tay với cô. Thắng cũng chẳng ngại ngần kể về những cô người yêu trước đây, toàn là những cô gái chân dài, xinh xắn. Nhưng anh bảo “vợ anh không cần phải quá đẹp, dễ thương như em là đủ”. Thùy nép vào vai anh, mỗi câu nói và cử chỉ của anh luôn làm cô hạnh phúc.

Hôm lấy ảnh cưới về khoe cho mọi người, ai cũng trầm trồ vì bộ ảnh lãng mạn, Thắng bảnh bao như diễn viên Hàn Quốc, Thùy đứng bên cũng xinh đẹp chẳng kém. Tại tiệc cưới, bạn bè họ hàng cô có dịp trố mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên và ghen tị rõ ràng. Thùy nghĩ thầm “đến cái Nga hoa hậu, chồng nó cũng vừa già vừa xấu” vậy mà Thùy lại cưới được anh chồng trẻ đẹp thì còn gì vui hơn.

Hết tuần trăng mật, Thùy trở về thực tại, sống những ngày mệt mỏi bên nhà chồng. Sống chung với nhau, cô mới hay nết ăn ở nhà chồng khác xa nhà cô. Tệ hơn là Thắng dần dà bộc lộ tính xấu. Tiền lương kiếm được anh lao vào cá độ đá bóng và dành mua sắm áo quần giày dép, mỹ phẩm cho mình.

Thùy nhắc khéo anh không cần phải chưng diện đến thế. Thắng liếc xéo, ngụ ý chẳng phải Thùy cũng ham cái vẻ ngoài của anh sao. Thùy đắng họng, sờ tay xuống bụng mình, chẳng biết nói gì thêm.

Cô khóc với bố mẹ chồng thì chỉ nhận được cái nhìn thông cảm “từ nhỏ đến lớn nó là thằng ham chơi, tưởng con hiểu rồi mới cưới nó, vợ tốt thì cố mà đưa chồng vào lề lối”. Thùy im lặng, bản chất của con người đâu dễ thay đổi.

Hôm Thùy đau bụng, tưởng như mất đi đứa con này, may có mấy chị đồng nghiệp đưa vào bệnh viện kịp lúc. Mãi lâu sau mới thấy Thắng vào. Anh cứ tinh tươm, bóng bẩy mọi lúc mọi nơi khiến Thùy ngao ngán. Mấy người trong phòng bệnh xuýt xoa, “sinh con giống bố thì đẹp phải biết”. Thắng cười khẩy khiến mấy cô y tá liêu xiêu.

Thùy nhẫn nhịn đến lúc sinh con để ra riêng thì lại có chuyện. Thắng hẹn hò với người khác, ban đầu là lén lút sau công khai như thách thức Thùy.

Trong lúc to tiếng, Thùy nhận một cái tát như trời giáng. Mọi thứ xung quanh cô như chao đảo, tiếng khóc của đứa con còn đỏ hỏn đưa cô trở về thực tại. Giá như ngày trước, cô nghe lời mẹ, chịu khó tìm hiểu kỹ con người ấy thì đâu ra nông nỗi này.
 >> xem thêm mục ẩm thực:  phở cuốn -  món ngon mỗi ngày
Diệu Ái

Năm nay tôi 32 tuổi, có một vợ và một con trai lên bốn tuổi. Gia đình tôi sống rất hạnh phúc, vợ tôi là một phụ nữ với ngoại hình hấp dẫn và trái tim ấm áp, cô ấy luôn biết cách quan tâm, chăm sóc, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn với tôi.
Mọi thứ tưởng chừng như tốt đẹp, hàng xóm, bạn bè người thân nhìn vào ai cũng ao ước có được một gia đình đầm ấm, hạnh phúc như vợ chồng tôi. 
Mô tả ảnh.
Tôi lại khao khát được “sex” với gái lạ, chuyên nghiệp như
những cô mà tôi từng ngủ cùng - Ảnh minh họa
Chuyện chỉ bất đầu xảy đến khi tôi hay tếu táo với một đồng nghiệp nam. Anh ta khoe mẽ chiến tích “cưa gái” sành sỏi trên các diễn đàn, trang mạng xã hội. 
Theo anh ấy thì quen biết gái qua thế giới ảo vừa được no đủ về sex, lại không sợ lây bệnh như gái “làm tiền” mà sự chịu chơi, làm tình cũng rất chuyên nghiệp. Hơn nữa việc quan hệ với nhau hoàn toàn là tự nguyện, theo kiểu hợp tác, thích thì đến, không thích thì chia tay.
Nghe kể đến đó tôi cảm thấy tò mò, thế là thời gian rỗi tôi thường vào các trang mạng xã hội để làm quen, kết bạn với gái. Dáng vẻ điển trai cùng cách ăn nói có duyên, dễ lọt lỗ tai nên chỉ sau hai tháng tôi đã có đối tác trên thế giới ảo.
Chúng tôi hẹn nhau cùng vào nhà nghỉ để tâm sự về sở thích, cuộc sống và sex nữa. Sau lần đó, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy khao khát được làm tình với gái lạ ngoài vợ. 
Tôi dành nhiều thời gian hơn cho việc online, khát khao khám phá những cô gái chưa từng biết để rồi làm quen trên mạng. Và mục đích cuối cùng là rủ được nàng vào nhà nghỉ để làm chuyện người lớn. 
Thế là tôi nhận thấy rằng mỗi khi có cơ hội tôi lại lao vào quan hệ với những phụ nữ mới quen. Bất kể họ tẻ nhạt hơn hay nhiều tuổi hơn vợ tôi, đó như một ma lực lôi cuốn tôi vào những quan hệ ngoài vợ, không cưỡng lại được. 
Nhưng đằng sau những cuộc tình chóng vánh, sau những đêm sex miễn phí, thỏa sức đam mê ấy, khi bước chân về bên vợ con là tôi lại cảm thấy day dứt, cảm thấy mình thật bỉ ổi, vô liêm sỉ. Cảm thấy mình không xứng đáng với vợ con.
Nhiều lúc tôi cũng muốn chấm dứt quan hệ với gái lạ. Có điều khi quay về bên vợ, cách làm tình đơn điệu, tẻ nhạt của cô ấy khiến tôi nhàm chán, tôi không thể nào đạt đến cực khoái, không có được cảm giác lên đỉnh.
Sự hụt hẫng khi trên giường với vợ khiến tôi lại khao khát được sex với gái lạ, chuyên nghiệp như những cô mà tôi từng ngủ cùng. Tôi lại lao vào hẹn hò, làm quen để sex cùng những cô gái trên thế giới ảo đó.
Tôi viết lên những dòng tâm sự này để giải tỏa tâm trạng, nhẹ nhõm trong lòng, cảm xúc ham muốn dục vọng giảm xuống để tôi có thể sống hạnh phúc bên người vợ hiền. Cuối cùng cũng xin nhận được lời khuyên từ các anh, chị.

Nghiensex30…@gmail.com
Câu chuyện của tôi là hoàn toàn có thật, tôi kể ra đây không phải để khoe chiến tích với chị em hay có mục đích gì khác. Chỉ là lời chia sẻ, mong chị em cho tôi cách để giúp tôi qua được cửa ải này. Một người chồng chiều vợ, yêu vợ, luôn cho vợ những giây phút hạnh phúc thì chẳng có người vợ nào không thích. Nhưng cái gì cũng thế, quá lên thì sự thích thú biến thành nỗi sợ hãi.
Năm 25 tuổi, tôi lấy chồng. Cái tuổi không muộn cũng không sớm nhưng cũng đủ cho là chín muồi để một người con gái bước chân vào cuộc sống gia đình. Lấy chồng, mọi thứ lật sang trang mới, tôi thay đổi hoàn toàn sinh hoạt, phong cách sống và cả lối chơi. Tôi không còn được tự do, không còn được thảnh thơi ngồi chém gió, vui vẻ với bạn bè nữa. Có cơ hội thì chỉ tranh thủ được vài phút rồi lại lao như bay về nhà lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa cho chồng. Làm vợ là vậy.
Ban đầu, tôi hạnh phúc vì có người chồng luôn yêu thương và quan tâm tôi. Đi đâu một tí anh cũng gọi điện. Anh luôn hỏi tôi ở đâu, làm gì và mấy giờ về, tất nhiên, anh cũng không quá gò bó. Chỉ là quan tâm tôi hơn người khác một chút thôi.
Nhớ có lần về nhà mẹ đẻ của tôi chơi, vì nhà không có phòng riêng, hai vợ chồng chỉ ngủ trong buồng, còn bố mẹ ở ngoài, thế mà anh cũng yêu cầu tôi chiều anh. (Ảnh minh họa)
Tôi vốn ưa tình cảm nên khi anh quan tâm, tôi mừng lắm. Tôi luôn tự hào về chồng mình với bạn bè mình. Tất nhiên, trong chuyện gối chăn, tôi càng tự hào hơn. Vì chồng luôn cho tôi những giây phút lãng mạn, hạnh phúc, anh thường xuyên thay đổi cách ‘yêu’, thay đổi không gian trong gia đình để tình cảm vợ chồng nhiều mới lạ và ngày càng hấp dẫn.
Chúng tôi, có thể nói là một cặp hạnh phúc, ai cũng ngưỡng mộ là vậy. Nhưng đúng là, ở lâu mới biết mặt nhau. Ngày còn yêu nhau, chúng tôi cũng đã đi ‘quá giới hạn’ trước hôn nhân. Nhưng ngày đó, sự cuồng nhiệt trong chuyện chăn gối của anh, tôi chưa từng nghi ngờ. Chỉ là lúc còn yêu người ta luôn khát khao nhau. Khi mới làm vợ cũng vậy, nhưng đã 2 năm làm vợ chồng, anh không hề thay đổi. Tôi thấy có chút nghi hoặc.
Anh luôn đòi hỏi tôi bất cứ lúc nào. Chỉ cần anh nhớ tôi, là anh có thể gọi tôi về và muốn được âu yếm, vuốt ve tôi. Anh mặc kệ mọi việc. Có hôm đi chợ về, chưa kịp nấu cơm, anh đã bắt tôi đi tắm táp, thay quần áo. Và rồi, anh lại tạo ra một không gian lãng mạn trong phòng ngủ, đưa vợ vào từ ngay tờ mờ tối để tạo không khí. Anh không nghĩ cả đến việc ăn, chỉ mong được gần vợ. Rồi khi đói, anh lại đưa tôi ra ngoài ăn tạm bát phở.
Anh luôn đòi hỏi tôi bất cứ lúc nào. Chỉ cần anh nhớ tôi, là anh có thể gọi tôi về và muốn được âu yếm, vuốt ve tôi. (Ảnh minh họa)
Lần đầu như thế không sao, mấy lần sau anh đều vậy. Chỉ cần là anh muốn thì bất cứ khi đó tôi làm gì, anh cũng không để tôi yên.
Nhớ có lần về nhà mẹ đẻ của tôi chơi, vì nhà không có phòng riêng, hai vợ chồng chỉ ngủ trong buồng, còn bố mẹ ở ngoài, thế mà anh cũng yêu cầu tôi chiều anh. Tôi bảo ngại bố mẹ biết chuyện, không muốn bố mẹ cười nên bảo nhịn, đợi khi về nhà. Thế mà nhất định anh không chịu. Anh muốn tôi phải chiều anh ngay, anh còn nói, bố mẹ cũng vậy có gì phải ngại. Tôi thấy xấu hổ vì anh nhưng không chiều ý anh thì anh giận, dỗi, mệt hết cả người.
Có hôm về nhà người bạn chơi, tất cả bạn bè ngủ chung giường, vì khi ấy quá đông. Con trai ngủ dưới, con gái ngủ trên giường, thế mà anh không chịu. Anh bảo không thế được, phải ra ngoài thuê nhà nghỉ. Chẳng ai đồng tình, thế là chỉ có tôi phải theo anh, cuối cùng hai vợ chồng lập dị, đi ra ngoài thuê phòng ngủ, mất mặt với bạn bè. Nhưng chồng tôi cứ thích làm theo ý mình. Anh bảo, khi nào anh muốn thì phải chiều anh, chứ nếu không chiều, anh đi gái thì đừng trách.
Nhiều khi đi làm về mệt mỏi, chỉ muốn lên giường ngủ một giấc, nhưng chồng thì nhất định không tha. Nghĩ lại thấy quá là nhọc luôn. Tôi bảo với chồng là, chuyện yêu phải có hứng thú. Nếu như cả hai cùng miễn cưỡng, hoặc có một người không vui thì đừng cố vì sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp. Nhưng dường như anh ngó lơ, anh chẳng bận tâm. Anh cho rằng, tôi đang cố tình trốn tránh anh. Mà không chiều anh như ý, anh lại nghi ngờ này kia, mệt mỏi lắm.
Mang câu chuyện kể với bạn bè, ai cũng bảo chồng tôi bị ‘cuồng yêu’. Những người đàn ông như thế còn đáng sợ hơn cả người yếu sinh lý. Đúng là cái nợ, người thì sợ chồng bị yếu sinh lý, người thì sợ chồng quá ham ‘yêu’. Tôi bây giờ giống như nô lệ của chồng. Chuyện cuộc sống thì không chê trách anh được gì, anh yêu thương quan tâm tôi, nhưng chuyện này đúng là tôi phải nín nhịn.
Tôi không biết nên làm gì với trường hợp này và có thể có cách kìm hãm không. Tôi kể ra đây, mong chị em cho tôi lời khuyên với, rất mong chị em giúp đỡ tôi có cách khắc phục tình trạng này!
Tôi đã đọc hoàn cảnh của mấy người… và thấy cám cảnh thay cho mình. Tôi cũng đang chán vợ, đang muốn ly hôn dù cho chúng tôi mới chỉ cưới nhau được chưa đầy 2 tháng. Nhưng ngần ấy thời gian cũng đủ để tôi chán ngấy tất cả vì cuộc sống vợ chồng ngột ngạt, bí bách chẳng khác nào địa ngục.

Tôi và vợ ở gần nhà nhau, lớn lên, đi học cùng trường nhưng tôi hơn cô ấy 2 tuổi. Thực ra chúng tôi không yêu nhau như những cặp đôi khác mà ngày đó chỉ là tình cảm anh em thông thường. Tôi cũng có chút quý mến vì cô ấy khá xinh xắn và ngoan hiền. Thế rồi khi lên đại học, cô ấy lên thành phố học còn tôi vì gia đình có điều kiện, lại học khá nên tôi du học ở nước ngoài. Suốt 4 năm sinh sống ở trời Tây, tôi cũng chưa yêu ai vì nghĩ yêu là tính chuyện cưới xin chứ không thích yêu chơi bời. Vì vậy, tôi muốn tập trung học hành, sau khi về nước mới tìm mối tử tế để lập gia đình.
Về thăm nhà 3 lần trong những năm du học, tôi cũng vô tình gặp cô ấy vài lần. Nghe bạn bè đồng trang lứa nói cô ấy có bạn trai mấy năm nay rồi. Đó cũng là người tử tế phải cái nhà không có điều kiện nên gia đình cô ấy cấm cản. Nghe xong tôi cũng để đó vì khi ấy không xác định gì. Cho tới khi hoàn thành xong quá trình ở nước ngoài, tôi về nước mới bắt đầu thân thiết hơn với cô ấy.
Tôi về nước khi tuổi cũng đã “cứng” nên bố mẹ giục chuyện vợ con ghê lắm. Ông bà khao khát có cháu bế. Tôi nghĩ đó cũng là việc nên làm. Vì vậy, khi nghe hai bên gia đình mai mối, tác hợp tôi và cô ấy với nhau, tôi cũng không đắn đo nhiều mà có ý tìm hiểu xem sao vì dù sao nhà tôi với nhà cô ấy cũng biết nhau từ nhỏ, lại gần gặn. Hơn nữa, cô gái mà tôi biết năm xưa cũng khá hiền lành, ngoan ngoãn.
Đêm tân hôn vợ khóc thương người tình cũ - 1
Không tìm hiểu kĩ đã vội lấy vợ là sai lầm lớn nhất trong đời tôi (Ảnh minh họa)
Sau ngần ấy năm xa nhà tôi thấy cô ấy cũng không đổi khác gì mấy. Cô ấy vẫn ngoan ngoãn và hiền như xưa. Khi tôi hỏi qua về chuyện của cô ấy và người yêu cũ, cô ấy cũng không ngần ngại giấu giếm là họ chia tay nhau rồi và giờ cô ấy không muốn nhắc tới nữa. Tôi biết đó là chuyện đã qua, cô ấy không muốn nhắc tới nên tôi cũng sẽ không hỏi. Tôi tôn trọng quá khứ của cô ấy nên xác định không bao giờ hỏi thêm về điều đó.
Chúng tôi tìm hiểu nhau chỉ vài tháng trời là cưới. Cũng vì hai bên gia đình vun vén, lại biết nhau từ trước, tuổi cũng không còn trẻ trung nên chúng tôi quyết định cưới sớm để còn ổn định rồi sinh con cái. Đó thực sự là một sai lầm lớn của tôi. Việc không tìm hiểu kĩ, không rõ ngọn ngành đã khiến tôi “rước họa vào thân” khi lấy một người vợ nặng lòng với tình cũ.
Đêm tân hôn, khi tôi ôm vợ vào lòng, tôi thấy cô ấy khóc tức tưởi. Nghĩ rằng vì con gái lần đầu bao giờ cũng hồi hộp, xúc động nên tôi cố động viên vợ. Tôi có ngờ đâu khi tôi chạm tới người, cô ấy đẩy tôi ra, ôm mặt quay vào một góc tường khóc nức nở. Cô ấy vừa khóc vừa gọi tên người yêu cũ. Cho tới lúc đó tôi mới biết, ngay cả khi nhận lời yêu  và lấy tôi rồi cô ấy cũng không chấm dứt hẳn với người tình cũ. Họ vẫn lén lút qua lại với nhau nhưng vì không thể đến bên nhau nên cô ấy mới đồng ý lấy tôi mà thôi.
Đêm tân hôn vợ khóc thương người tình cũ - 2
Dù nhận lời cưới tôi nhưng cô ta vẫn qua lại với người tình cũ (Ảnh minh họa)
Đêm tân hôn với tôi lại trở thành địa ngục. Thì ra, vì gia đình ngăn cản không cho lấy người yêu cũ vì anh ta nghèo nên cô ấy đành phải chấp nhận lấy tôi. Tôi có cảm giác bị xúc phạm vì mình giống như một kẻ được “hạ cố” để lấy làm chồng. Đã vậy cô ta còn không ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của gia đình mà lén lút qua mặt tôi, qua mặt mọi người để tằng tịu với anh ta. Trong mặt vợ tôi, anh ta là kẻ tuyệt vời và đức độ, không lấy được anh ta là một bất hạnh lớn trong đời. Tôi cũng biết cô ta đã trao thân cho người tình cũ. Nhưng với tôi điều đó không phải là vấn đề. Cái mà tôi căm nhất là ngay trong đêm tân hôn, chồng ôm vợ vào lòng mà cô ta còn đẩy tôi ra để rồi khóc thương người tình cũ thì quả thực là một sự đả kích quá lớn và sĩ diện của một thằng đàn ông như tôi.
Tôi là người có ăn học đàng hoàng, gia đình tôi tử tế, nền nếp, bản thân tôi cũng không phải kẻ xấu xí, đần độn gì mà tôi lại phải chấp nhận lấy một người phụ nữ như vậy làm vợ. Tôi không còn chút cảm giác nào với vợ. Từ đêm tân hôn đó tới giờ tôi không ngủ cùng vợ. Tôi muốn ly hôn nhưng nghĩ tới thanh danh của gia đình tôi còn đang băn khoăn quá. Nhưng làm sao tôi nuốt được nỗi nhục đó đây?
Minh Triệu (Trieuquangminh@...)
Mình nên quên nhau đi anh ạ. Quên đi những gì không đáng nhớ đó.
Lúc mình quen nhau, em đang là sinh viên còn anh lông bông trong thời gian chờ xuất cảnh. Để giải thích vì sao em yêu anh, vì sao em chọn anh thì em chịu, tình yêu đâu thể rạch ròi lý do.


Trong mắt bố, em là niềm tự  hào. Bố khoe em với tất thảy bạn bè đồng nghiệp, bố luôn tin con gái rượu sẽ không bao giờ làm ông thất vọng. Yêu anh, em đi ngược với tất cả kỳ vọng lớn lao của bố mẹ. Thế nên, cả hai kiên quyết ngăn cản em đến với anh.

Hai đứa bị xét vào thế chênh nhau về học thức, về đẳng cấp, về mọi mặt. Mẹ bảo, vốn mọi sự chênh nhau chẳng bao giờ tồn tại một tình yêu hay hôn nhân lâu dài. Mẹ kiên quyết tách em ra khỏi anh. Mẹ nghĩ rằng, xa nhau như thế thì hai đứa sẽ dễ dàng quên nhau, nhưng không ngờ, mẹ càng làm khó càng khiến em thương anh nhiều hơn.

Em không chấp nhặt những điều mẹ lo lắng. Chênh nhau vì tình cảm mới lo chứ chênh nhau vì những thứ kể trên đâu hề gì. Dễ gì tìm được một người tri kỷ, hiểu và thương nhau đến nhường ấy.

Yêu xa nhưng hàng ngày hai đứa vẫn dành thời gian để trò chuyện với nhau. Thi thoảng nhớ em hay đôi lần em giận hờn, đòi chia tay là anh lại lục đục mua vé, bay về nước. Cái nắm tay siết chặt của anh, em hiểu là anh sợ mất em, giống như hai đứa cứ sợ mình xa nhau mãi.

Lâu lắm rồi, em và mẹ chẳng ngồi cùng nhau để tâm sự bao chuyện như ngày xưa. Hồi ấy, mẹ thường vuốt tóc em, hai mẹ con cùng vào bếp, cùng ăn uống trò chuyện rồi ôm nhau ngủ. Mẹ ân cần, dịu dàng và yêu thương em hết mức. Với em, mẹ còn là người bạn lớn. Thế mà bây giờ, không khí gia đình luôn nặng nề, ai ở phòng nấy. Mẹ ra tối hậu thư, chỉ nói chuyện với em khi hai đứa mình đã kết thúc.

Em từng nhẹ nhàng khuyên nhủ anh cứ kiên trì, bố mẹ nào cũng mong con mình hạnh phúc. Anh là hạnh phúc của em, thế nên một ngày nào đó, bố mẹ sẽ hiểu và ủng hộ hai đứa.

Lắm lúc nghe mẹ phân tích em cũng chột dạ, bần thần. Bố thì im lặng, bố chỉ bảo rằng mẹ nói không hề sai. Em thấy áp lực và mệt mỏi kinh khủng.

Tình cảm hai đứa rạn nứt dần vì khoảng cách, vì niềm tin, vì những thương yêu mông lung vời vợi, vì cái tôi quá lớn và chẳng thể cảm thông giữa hai người. Phải chăng mình đã quá mệt mỏi cho những cố gắng cuối cùng. Lời chia tay không ai nói ra nhưng mình đều biết đáp án cuối cùng của tình yêu tưởng rằng đẹp đẽ nhiều sóng gió này.

Em sẽ làm trọn đạo hiếu, sẽ bằng lòng rời xa anh để tìm một chàng trai nào đó vừa ý bố mẹ. Anh cũng không đủ kiên trì và bản lĩnh để chờ đợi sự cho phép của bố mẹ em. Chuyện chúng mình kết thúc âm thầm nhưng lại ồn ào như một sự kiện lớn.

Những ngày thực sự chia tay, em khó khăn từ bỏ thói quen chờ tiếng điện thoại của anh mỗi ngày. Chờ anh nhắc nhở em ăn uống, nghỉ ngơi. Chờ anh trở về và kể chuyện một ngày làm việc ở bên đó.

Bạn bảo em lụy tình và yếu đuối. Em biết, chỉ là em tiếc nuối và tha thiết với những kỷ niệm yêu thương đã đong đầy. Lại bần thần, đôi lúc nghi ngờ, mình đang tiếc nhau hay tiếc những thứ đã cùng nhau qua năm tháng ấy.

Em biết rằng, điều ta cần làm bây giờ là hãy quên nhau đi. Quên những kỷ niệm ngọt ngào, khổ đau từng có. Quên những lời thề hẹn, hứa mong. Bao nhiêu người yêu nhau rồi cũng dang dở, có đến với nhau được đâu. Rồi họ lại gặp một người yêu mình và mình yêu để lại bắt đầu chuyện yêu đương như chưa từng đổ vỡ. Em muốn tin, mình cũng vậy…

Diệu Ái
Em vẫn thường trêu anh “Tình yêu" của chúng mình như một chiếc đồng hồ đã cài báo thức. Nó chỉ kêu lên khi đã đúng giờ”. Anh nở một nụ cười tươi, xoa đầu em, dí nhẹ nhàng những ngón tay to xù lên chiếc mũi nhỏ bé của em rồi âu yếm ôm em vào lòng.
Trải qua 7 năm, tình yêu của chúng ta với bao thăng trầm cuối cùng cũng có một kết thúc tốt đẹp khi anh chính thức cầu hôn em. Em hạnh phúc và mãn nguyện xiết bao bởi đúng vào giờ phút giao thừa đón năm mới, anh cúi xuống hôn nhẹ nhàng lên đôi tay em và đeo tặng em chiếc nhẫn cầu hôn. Anh muốn tình yêu của chúng mình sẽ tồn tại mãi mãi với thời gian đặc biệt là giây phút chào đón năm mới cùng những chặng đường mới phía trước.
Em nhớ lại quãng thời gian khi chúng ta còn là những cô cậu học trò cấp II. Cả em và anh đều được đặt biệt hiệu ở nhà là Zin. Đến lớp, chúng bạn trêu em với anh “Nào nhảy cùng Zin Zi” khiến em ngượng chín mặt. Đi đâu, làm gì, em và anh cũng đều bị ghép đôi, cho đến một hôm, anh bỗng nhiên tỏ tình với em khiến em vô cùng sợ hãi và chạy biến đi. Tình yêu lúc đó thật trẻ con và chưa chín muồi bởi vậy em không thể chấp nhận tình cảm của anh.
Lên cấp III, em và anh mỗi đứa học một trường. Chúng ta ít có dịp gặp nhau, anh ít nói hơn và luôn tỏ ra ngượng ngùng mỗi khi gặp em. Thế nhưng, chúng ta vẫn là những người bạn thân thiết, tâm sự, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn.
6 năm cho một tình yêu - 1
Em yêu anh – tình yêu đã hẹn giờ trước của cuộc đời em! (Ảnh minh họa)
Khi em có kết quả báo đỗ đại học cũng là ngày anh can đảm lên nhà em và rủ em đi chơi. Em không nghĩ rằng, chính cái buổi tối ngày hôm đấy, em đã nhận lời yêu anh trước ánh nến hình trái tim vô cùng lãng mạn anh dành tặng. Bạn bè trố mắt, ngơ ngác vì không thể ngờ rằng cặp đôi Zin Zin ngày nào giờ đã chính thức yêu nhau.
Tình yêu cũng có lúc vỡ, lúc lành. Em tự nhận mình là cô nàng đanh đá, chuyên gia bắt nạt anh bởi vẻ bề ngoài lúc nào cũng hiền lành, ít nói. Em hay giận dỗi, mà mỗi lần em cáu gắt chuyện gì là em lại đòi chia tay khiến anh vô cùng sợ hãi. Em đâu có biết rằng trong khoảng thời gian chúng ta yêu nhau gần bốn năm thì em nói lời chia tay với anh tới 80 lần. Em không thể ngờ rằng anh ít nói nhưng mỗi lần em nói lời chia tay vô tình lại là nhát dao cứa một vết khắc vào tim anh. Em là đứa vô tâm quá phải không anh để rồi một ngày anh không chịu xuống nước và cũng thẳng thừng nói chia tay em. Trái tim em lần đầu tiên suy sụp, cảm giác trống trải như mình vừa đánh mất đi một thứ gì đấy vô cùng quý giá. Em chủ động xin lỗi anh, làm lành với anh nhưng anh vẫn chưa chấp nhận em. Quãng thời gian đó là những tháng ngày em có cơ hội được tự soi xét lại bản thân mình và để em nhận ra rằng thiếu anh cuộc đời em trở nên vô nghĩa, như cây cỏ thiếu đi ánh sáng mặt trời…
Cuối cùng, sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, em và anh lại trở về đúng với tình yêu mà chúng ta đã bao năm vun trồng. Em tự hứa với lòng sẽ không bao giờ để anh rời xa em được nữa, sẽ không để anh thoát khỏi em vì tình yêu của em dành cho anh đã quá sâu nặng.
Em biết quan tâm anh hơn, biết lắng nghe ý kiến của anh, không giận dỗi và nói lời chia tay với anh nữa vì em biết một lần mất anh cuộc sống của em đã phải trải qua vô vàn những khó khăn như thế nào. Em yêu anh – tình yêu đã hẹn giờ trước của cuộc đời em!
Lệ Thu (Khampha.vn)

Từ khóa

Bài viết hot

Được tạo bởi Blogger.

About

Blogger news

Blogger templates

tin mới, văn hóa, thời trang, ẩm thực, sức khỏe, đẹp, tình yêu - giới tính, du lịch, thể thao, giáo dục handmade